chúng ta của sau này review
Với tôi Bắc Kinh trong Chúng ta của sau này cũng giống như Sài Gòn của tôi, tuổi trẻ của tôi, những tháng ngày rực rỡ, đau khổ, thất bại, nụ cười, nước mắt đều ở đấy. Bắc Kinh hoa lệ, Bắc Kinh rực rỡ, Bắc Kinh tràn ngập cơ hội và nỗi tuyệt vọng. Nơi đó có
"Chúng ta của sau này cái gì cũng có, chỉ là không có chúng ta" là lời đề tựa trên poster của phim, sau đó được nhiều khán giả châu Á trích dẫn. Dòng này biến tấu từ đoạn thoại có ngữ điệu trầm lắng nhưng day dứt của Kiến Thanh và Tiểu Hiểu ở cuối phim: "Chúng ta
Chúng ta cần chúng, chúng giúp ta giữ được tỉnh táo và hạnh phúc. Điều then chốt là chúng ta cần nhận thức về những trò tiêu khiển của mình. Nói cách khác, chúng ta cần phải chắc chắn rằng chúng ta đang lựa chọn những trò giải trí chứ không phải chúng lựa chọn ta.
19/10/2022. Fabian Reinbold. Thục Quyên dịch. Bình luận thời sự. Tàu sân bay Liêu Ninh (Liaoning) của Trung Quốc: Bắc Kinh đang theo đuổi chủ nghĩa dân tộc và tích cực tái vũ trang. (Nguồn: Bộ Quốc phòng Nhật Bản / Ảnh Reuters). Đây là một lừa dối lớn, chúng ta đã kẹt vào sự
Chúng Ta Của Sau Này ♫ BXH Nhạc Trẻ Remix Hay Nhất 2022 ♫ Top Những Bản EDM TikTok Mới NhấtHÃY GIÚP MÌNH ĐẠT 1.000 SUBSCRIBE NHÉ:Đăng kí kênh ủng hộ mình: ht
modus dari data pada tabel berikut adalah. Có bao giờ chúng ta bằng lòng với những điều bản thân đang có?Tôi nghĩ chắc ít ai dám thừa nhận là có- bởi người biết bằng lòng, hình như là người chẳng mấy tương lai trong thời đại đầy cạnh tranh không bằng lòng, chàng trai Lâm Kiến Thanh và cô gái Phương Tiểu Hiểu đã quyết tâm bám trụ lại đất Bắc Kinh. Đó là khởi đầu và cũng là kết thúc của bộ phim Chúng Ta Của Sau Này- bộ phim được chuyển thể từ tiểu thuyết cùng tên của Lưu Nhược như hầu hết bạn bè đồng trang lứa, họ nương tựa vào nhau trong những năm tháng tuổi trẻ giàu nhiệt huyết, nghèo tiền bạc. Họ trải qua khó khăn bên nhau trong cùng cảnh ngộ bơ vơ nơi đất khách quê người. Tình yêu đẹp đến với họ, khiến đôi bạn trẻ gắn bó sâu sắc hơn. Trong căn phòng chật chội, thiếu thốn, Kiến Thanh và Tiểu Hiểu tươi cười nhìn về nhau, bởi họ tin vào tương lai, hay nói chính xác hơn, họ tin tưởng nhau. Tôi rất ấn tượng với nụ cười lạc quan của Tiểu Hiểu. Với Kiến Thanh, tôi ngưỡng mộ sự nhiệt tình, tốt bụng của phải rồi, cái từ “nhưng” đáng ghét nhất, thường xuất hiện để chế giễu đời người như Kiến Thanh và Tiểu Hiểu đã tâm sự cùng nhau “Hạnh phúc thì sẽ không có câu chuyện, chỉ bất hạnh thì mới có câu chuyện”.Chỉ là một cuộc đối thoại ngắn, tưởng chừng không đầu đuôi, vậy mà nó đã trở thành định mệnh thực sự của tổn thương chính mình và làm tổn thương những người mình yêu thương, là một khía cạnh chẳng mấy êm ái, song nó thường tồn tại ở giai đoạn mang tên Trưởng thành. Trong cuộc họp lớp với bạn cũ, Kiến Thanh đã phẫn chí khi nhận ra mình chưa dư dả tiền bạc, chưa có địa vị, nhà cửa. Anh cảm thấy lòng tự tôn của một chàng trai - nửa đàn ông, trong mình bị chà đạp khi thua kém bè bạn. Anh rời nhà đi ngay trong dịp Tết. Dường như cái tôi bị tổn thương của anh đã che phủ đi hình ảnh hai con người thực sự yêu thương anh cha và Tiểu Hiểu. Kiến Thanh đau khổ khi bị những người không hiểu anh coi thường, rồi anh khiến cho những người thực sự hiểu anh phải đau khổ. Đó là cách Kiến Thanh chọn để trưởng Tiểu Hiểu rời anh đi, anh cũng chẳng làm gì khác ngoài đuổi theo cô, chỉ để đưa cặp mắt lên nhìn như tiễn cô. Anh quay lại phòng và rồi thành công. Công thức thành công trong cuộc đời người đàn ông chỉ đơn giản như vậy đấy chịu đả kích, bị bỏ rơi để rồi đơn độc tập trung vào sự nghiệp cho đến lúc thành Thanh đã thành công khi cho ra mắt trò chơi điện tử của mình. Mạch cảm hứng của trò chơi ấy bắt nguồn từ tình cảm anh dành cho Tiểu trò chơi, thế giới của nam nhân vật chính sẽ không có màu sắc nếu thiếu đi nữ nhân vật xa nhau và gặp lại nhau, tình cờ trong chuyến bay trở về Bắc Kinh. Hiện tại, Bắc Kinh là nơi họ thực sự được sống trong căn nhà, của riêng mỗi người. Mơ ước đã thành có lẽ thật đẹp, chỉ là không đến khi Kiến Thanh tìm thấy bức thư của cha mình gửi Tiểu Hiểu, màu sắc mới trở lại. Kiến Thanh chính thức trở thành người đàn ông. Anh không còn lầm tưởng là thành công khiến con người ta trưởng thành nữa. Anh hiểu rằng thành công của anh chẳng phải chỉ do mình anh cố gắng, hi sinh trong đời. Quả ngọt anh nếm, đến từ cha anh năm nào, lặng lẽ trong quán ăn nhỏ bé của mình, nuôi anh khôn lớn; đến từ Tiểu Hiểu dành tặng một cuộc đời thành công, đầm ấm trong khi cô vẫn sống cô anh nuôi dạy anh không phải để đợi anh mua căn nhà lớn đền đáp. Tiểu Hiểu yêu anh không phải vì anh có nhiều tóc Kiến Thanh điểm bạc khi anh còn trẻ, giờ anh mới sống như một con người có số tuổi hợp với mái tóc ấy. Thời điểm này, anh hiểu ra chỉ để có thể luôn trân trọng họ trong kí ức. Vì nhân sinh chẳng có chữ “nếu”. Kiến Thanh không thể sống lại cuộc đời thứ hai để phụng dưỡng cha và bên Tiểu Hiểu khát chứng tỏ bản thân với người khác giống như việc bạn dốc toàn thời gian vào cây bút chì và việc gọt nó. Để rồi bạn hoạ lại đời mình bằng cây bút chì ấy Có đường nét, không sắc tục gọt đến cùng, thì trong tay bạn chỉ còn trơ lại mẩu tẩy phía cuối bút. Khi chẳng thể vẽ tiếp nữa, có thể bạn sẽ lại bần thần muốn xoá đi tất cả để mơ về một cuộc đời mới
Thời lượng 120 phút Đạo diễn Lưu Nhược Anh Nhân Vật Châu Đông Vũ, Tỉnh Bách Nhiên Quốc gia Trung Quốc Thể loại Tình cảm, Gia đình Khởi chiếu 2018 Chắc hẳn các bạn đã nghe rất nhiều câu “Chúng ta của sau này cái gì cũng có chỉ là không có nhau” nhưng theo Ghiền review để thấy thấm nhất ý nghĩa của câu này, các bạn phải xem phim Us and Them tựa Tiếng Việt Chúng ta của sau này”. Dù được ra mắt từ năm 2018 nói về một chuyện tình kéo dài cả thập kỷ nhưng câu chuyện của những người trẻ trong bộ phim này vẫn rất phù hợp và có giá trị đối với hiện tại. Hãy cùng Ghiền review Chúng ta của sau này để tìm hiểu xem vì sao chuyện tình buồn của điện ảnh Trung lại có sức sống mãnh liệt vậy các bạn nhé! Cốt truyện Kiến Thanh và Tiểu Hiểu là hai người đồng hương không quen biết nhưng lại vô tình gặp nhau trên chuyến tàu từ Bắc Kinh về quê ăn Tết. Với khao khát của những người trẻ, họ mong rằng năm mới sẽ thành công trong công việc và tìm được một nửa hạnh phúc của mình. Giữa lúc đang lao đao trong vòng xoáy cơm áo gạo tiền, hai tâm hồn đồng điệu ấy tìm được đến với nhau và có những ngày tháng vô cùng tươi đẹp mà ngập tràn sắc màu. Tuy nhiên, áp lực thành công đè nặng lên đôi vai khiến cho hai người ngày càng lạc nhịp và xa rời nhau. Kết cục cho câu chuyện tình của Kiến Thanh và Tiểu Hiểu sẽ như thế nào? Xem phim để có câu trả lời các bạn nha. Những bộ phim về tình yêu luôn mang đến cho người xem rất nhiều cảm xúc nhưng phim về tình yêu mà có thêm chữ buồn nữa thì lại càng khiến khán giả day dứt không thôi khi nghĩ về. Nếu A star is born mang đến cho chúng ta nỗi buồn và những giọt nước mắt vì sự mất mát trong tình yêu thì Chúng ta của sau này lại làm cho khán giả phải thổn thức và đau đáu sâu tận đáy lòng lòng vì yêu nhau nhưng không thể đến được với nhau. Có thể với những khán giả hơi chai lì cảm xúc thì Us and Them không khiến họ nhạt nhòa hàng mi như bộ phim của Lady Gaga nhưng lại nỗi đau mà phim để lại dai dẳng và khôn nguôi hơn rất nhiều. Xem Chúng ta của sau này, khán giả như thể được đọc lại một cuốn hồi ức về thanh xuân của hai con người trẻ với mong muốn thành công và khẳng định được bản thân ở nơi thành phố xa hoa. Chính vì động cơ này mà Kiến Thanh và Tiểu Hiểu đến với nhau nhưng cũng vì nó mà cả hai phải rời xa nhau khi có sự sai lệch trong định nghĩa về thành công, hạnh phúc và tình yêu của mỗi người. Tình yêu của họ đẹp khi hai người hạnh phúc sống chung với khó khăn nhưng chỉ một người cảm thấy tự ti vào bản thân thì mọi thứ lại trở nên đổ bể. Khán giả có thể sẽ trách một trong hai nhân vật vì họ là lý do của sự chia ly nhưng trong kết cục không ai mong muốn ấy, thật khó để đỗ lỗi cho bất kỳ ai. Câu chuyện tình của hai nhân vật trong Chúng ta của sau này không hề mới, thậm chí là đã quá quen với nhiều người vì không chỉ điện ảnh mà cả văn học và âm nhạc đều có những đề tài và câu chuyện tương tự. Chính vì thế, sau khi xem xong bài này, các bạn mở bài Bánh mì không hay Chỉ là không cùng nhau lên và ngẫm từng câu từng chữ của những ca khúc trên, chắc hẳn bạn sẽ giật mình không hiểu vì sao nhạc lại hợp với phim đến thế. Điểm mà Ghiền review thích nhất của Chúng ta của sau này chính là sự gần gũi và rất đời thường, thực tế được khắc họa trong phim. Mặc dù các nhân vật và bối cảnh đều diễn ra ở Trung Quốc nhưng mọi thứ lại rất giống với Việt Nam chúng ta, thậm chí đến bây giờ vẫn còn phù hợp. Xem Chúng ta của sau này, có thể các bạn sẽ nhìn thấy chính bản thân mình ở trong từng nhân vật của phim và thực sự phim cho chúng ta một cơ hội để nhìn thấy chính bản thân mình ở một góc độ bao quát và khách quan hơn. Không chỉ nói về vấn đề tình yêu tuổi trẻ, Chúng ta của sau này còn gần gũi khi kể câu chuyện về tình cảm gia đình. Đó là khi chúng ta tất bật với công việc ở trên thành phố và không thể trở ngồi chung mâm cơm ăn Tết với ba mẹ. Đó là hình ảnh những người cha, người mẹ già yếu ăn cơm một mình trong sự cô đơn và nhớ con khôn nguôi mỗi dịp Tết đoàn viên. Những gì phim mang đến cho khán giả không khác gì một video TVC quảng cáo dịp năm mới ở Việt Nam, chính vì thế nếu xem Chúng ta của sau này vào dịp Tết, chắc hẳn các bạn sẽ cảm thấy dâng trào cảm xúc và nhớ về gia đình rất nhiều. Ghiền review đánh giá thông điệp của Chúng ta của sau này thực sự rất hay và đến tận đoạn after credit mà phim vẫn khiến người xem phải rưng rưng xúc động, đặc biệt khi Ghiền review thấy câu “Đừng để quá muộn mới nói lời xin lỗi, đừng để quá muộn mới nói lời yêu thương”, tự dưng mình thấy nổi da và và chợt phải dừng lại suy nghĩ về những chuyện đã qua. Phim cũng giúp khán giả suy ngẫm về định nghĩa thực sự của hạnh phúc và thành công, từ đó biết cách nhìn nhận và điều chỉnh bản thân để phù hợp hơn với các mối quan hệ và đặc biệt là những người mình nên trân quý xung quanh. Lối kể chuyện của Chúng ta của sau này không quá nhanh cũng không quá chậm nhưng vẫn có một sức hút vô hình lôi kéo khán giả xem từ đầu đến cuối. Tuy nhiên, theo Ghiền review thì phim có thể sẽ không hợp với nhiều người, đặc biệt đối với những ai chưa từng trải qua câu chuyện của các nhân vật thì chắc hẳn khó lòng kiên nhẫn theo dõi hết mọi diễn biến của phim. Bên cạnh đó, phim vẫn có nhiều tình tiết chưa được lý giải rõ ràng và một số hành động cũng như suy nghĩ của các nhân vật chưa đủ sức thuyết phục người xem đồng cảm. Chính vì thế Ghiền review chấm phần này 7/10 các bạn nhé. Hình ảnh – Âm thanh Theo Ghiền review, đây là phần mà Chúng ta của sau này làm tốt nhất. Phim sở hữu nhiều góc quay cực kỳ đẹp, đậm chất nghệ thuật và tính thẩm mỹ rất cao. Màu sắc của phim đậm chất vintage và chứa đầy dụng ý của các nhà sản xuất khi được chia thành 2 tông rõ rệt đan xen lẫn nhau để biểu đạt về sự hạnh phúc và cô đơn khi có và mất nhau. Bối cảnh và đạo cụ của phim cũng được dàn dựng rất tinh tế với những đồ dùng, vật dụng gần gũi, mang đậm hơi thở thời đại. Âm nhạc của phim hay, nhẹ nhàng và chạm đến từng tế bào cảm xúc của người xem. Do đó, Ghiền review chấm phần này luôn nha. Diễn xuất Chúng ta của sau này không có nhiều diễn viên và tiêu điểm của phim đều xoay quanh nhân vật Tiểu Hiểu, Kiến Thanh và cha của anh. Châu Đông Vũ và Tỉnh Bách Nhiên đã có màn hóa thân cực kỳ tuyệt vời và rất đỗi tự nhiên khiến cho hai nhân vật chính hiện lên trước mắt khán giả vô cùng thực tế, gần gũi, vừa đáng yêu mà cũng vừa đáng trách. Tuy nhiên, hơi tiếc một xíu ở những phân đoạn về tình cảm gia đình, nếu sự tương tác giữa các nhân vật tốt hơn thì có thể sẽ mang đến nhiều cảm xúc hơn cho khán giả. Vì vậy, Ghiền review chấm phần diễn xuất các bạn ạ. Thang điểm đánh giá IMDB đánh giá Google 91/100 Rotten Tomatoes Chưa đánh giá Tóm lại, Chúng ta của sau này là một cuốn nhật ký vừa đẹp nhưng cũng vừa buồn về tình yêu, giúp cho những tâm hồn đồng cảm sau khi xem xong sẽ cảm thấy có những day dứt và trăn trở ở trong lòng. Câu chuyện của phim không mới, mọi thứ trong phim đều rất nhẹ nhàng nhưng sự thực tế, gần gũi và tự nhiên trong cách thể hiện lại mang đến cho người xem nhiều cảm xúc. Bên cạnh đó phần nghe và phần nhìn của phim thực sự đậm tính thẩm mỹ và nghệ thuật, đủ sức khiến bạn chìm đắm trong những giây phút ngập tràn xúc cảm của một thời thanh xuân. -BatmanHCM- Còn bạn, bạn đánh giá phim này như thế nào? Post Views
Nguồn Weibo ID caozhi163 Trans UU Dịch vì sở thích, chưa được sự đồng ý của tác giả, đã lược bớt và không đảm bảo đúng 100% nội dung . ——————————————————————————— “Những gì nên nói, cũng đã nói ra, em hiểu được, là đủ rồi. Có một loại bi thương, mà nước mắt không thể nào chảy xuống được.” 《Chúng ta của sau này》do Lưu Nhược Anh đạo diễn 28/04 được công chiếu, trước đó ba ca khúc chủ đề được đăng tải trên không gian bạn bè của Wechat và Weibo đã sớm làm cho hàng vạn người rơi nước mắt. Anh hoài niệm rằng em đã ở cách anh gần như thế Nhưng đến cuối cùng em vẫn không thể Cùng anh đi đến nơi phương xa không thể quay lại đó Điều mà anh ân hận nhất Đó chính là niềm ân hận của em lại có liên quan đến anh 《Chúng ta》– Trần Dịch Tấn Chúng ta của sau này vẫn như thế tiếp bước Chỉ là không còn kề vai nhau 《Chúng ta của sau này》– Ngũ Nguyệt Thiên Cứ nghĩ rằng mãi mãi là rất lâu, không nguyện ý dừng lại tại nơi đây Rằng sau này chúng ta sẽ có rất nhiều khả năng, sao phải gọi thanh xuân là tạm bợ Cứ nghĩ rằng em sẽ có thể thay đổi, trở nên hiểu rõ được ái tình hơn Cho đến cuối cùng, chúng ta lại trở thành những người bạn đã yêu nhau từ rất lâu 《Những người bạn đã yêu từ rất lâu》– Hebe Ngày một tháng năm trước đây, Trà Sữa biệt danh của Lưu Nhược Anh, đã mang đến cho mọi người một loại thức uống nguy hiểm, chính là loại uống vào sẽ khiến cho người ta phải rơi nước mắt. “Tại sao không có câu chuyện nào mà từ khi bắt đầu cho đến đoạn kết thúc đều là hạnh phúc?” Đây là điều mà nhân vật chính của bộ phim tiếc nuối nhất. 《Chúng ta của sau này》 kể về một câu chuyện tình mười năm. Thời gian bắt đầu từ năm 2007 kéo dài đến năm 2017. Mười năm trước, Lâm Kiến Thanh Tĩnh Bách Nhiên thủ vai theo học tại một trường nằm ở trấn nhỏ của Bắc Kinh, trên xe lửa trở về quê nghỉ Tết vô tình gặp được Phương Tiểu Hiểu Châu Đông Vũ thủ vai. Hai người gặp nhau, biết nhau, yêu nhau, cùng nhau vượt qua một đoạn hành trình gian khổ nhưng ngập tràn hạnh phúc ở Bắc Kinh. Bắc Kinh – thành phố này nơi nơi đều là cơ hội, nhưng khắp nơi cũng đầy nỗi tuyệt vọng. Sau khi tốt nghiệp, bạn bè mỗi người mỗi ngã, Lâm Kiến Thành thì chọn ở lại nơi đây. Hai người Lâm Kiến Thanh và Phương Tiểu Hiểu sống trong một ngôi nhà thuê tối tăm, mỗi ngày 24 giờ đều phải thắp đèn để chiếu sáng, bất tiện, chật chội nhưng họ rất vui vẻ. Mỗi lần xe lửa chạy ngang qua đều khiến căn phòng nhỏ bị ảnh hưởng bởi tiếng động cơ ầm ầm, những lúc này Tiểu Hiểu sẽ dùng một bên tai nghe của mình nhét vào tai của Lâm Kiến Thanh; Hai con người cùng nhau chia sẻ một chút mì tôm; Mùa đông bên nhà ga xe lửa, họ cười cười nói nói, Lâm Kiến Thành ôm Phương Tiểu Hiểu đặt lên thành lan can, khi tiếng còi tàu vang lên, nói một câu “Chúng ta gọi taxi đi.” Câu nói này thật sự rất ngọt. Lâm Kiến Tân so với thanh niên thành thị không khác biệt mấy, chơi game thì không thắng nổi, đi phục vụ quán net thì bị người khác đánh mắng, mua đĩa phim người lớn thì bị mời lên đồn công an. Thảm như thế nhưng cậu ấy vẫn lựa chọn không rời đi. “Nghe nói, ở lại Bắc Kinh đủ năm năm sẽ có thể bám trụ được”. Phương Tiểu Hiểu vào ngày đầu năm mới ước rằng mình có thể gả cho một người Bắc Kinh, Lâm Kiến Thành âm thầm ghi nhớ trong lòng. Cậu ta tự đặt ra cho mình thời hạn, vừa vặn cũng là 5 năm. Cậu ta muốn trở thành một người có tiền, có thể cho Phương Tiểu Hiểu được một mái nhà ấm cúng, trong nhà sẽ đặt một chiếc sofa thật to. Chỉ là sau đó vì bán mạng kiếm tiền, Lâm Kiến Thành dần thay đổi, trở thành một người biết nói dối, trở thành người miệng lưỡi trơn tru, trở thành người không còn quan tâm đến người bên cạnh mình nữa. Cuối cùng, Phương Tiểu Hiểu muốn rời đi. Lâm Kiến Thanh không dám giữ. Bởi vì cậu còn chưa thể mua được một căn nhà, chưa thể cho cô ấy một mái ấm. Lúc đó cậu ta vẫn chưa biết rằng, cô ấy yêu cậu, Cho dù không có nhà, vẫn nguyện ý bên cậu cả một đời. Yêu đến oanh liệt, cùng nhau đến sức cùng lực kiệt, rồi lại không đành lòng mà biệt li. Đoạn tình cảm cùng nhau vượt qua hoạn nạn trong căn phòng thuê chật chội tối tăm ngày ấy, Cho đến ngày biệt li, vẫn kiềm không được mà hoài niệm. Nhiều năm về sau, họ gặp lại nhau. Những năm tháng đã lỡ đánh mất ấy, tất cả đều khắc lên trên những gương mặt đã không còn nét ngô nghê ngày nào. Mười năm gặp gỡ tan hợp, thời gian vùi lấp đi không chỉ là đoạn tình cảm cùng nhau lúc khó khăn, mà còn là cuộc sống nặng nề khó nhọc. Lâm Kiến Thanh hỏi, nếu như lúc đó em không rời đi, chúng ta của sau này có thể hay không sẽ không như bây giờ. Đúng vậy, nếu như… “Ái tình, hình như có kinh nghiệm. Cho nên tôi rất muốn có một câu chuyện kể về trước đây, kể về hiện tại, kể về sau này”. Lại nói, Lưu Nhược Anh lựa chọn dùng thời gian mười năm, phân thành hai đoạn để kể câu chuyện tình này. Trong lúc Lưu Nhược Anh lưu diễn ở đại học, có người hỏi cô ấy rằng tại sao mỗi một chữ trên poster đều thiếu đi một nét. Cô ấy nói “Sau này không có chúng ta, sẽ không thể hoàn chỉnh”. Từ màu sắc cho đến đen trắng, từ đen trắng cho đến màu sắc, Lưu Nhược Anh dùng con chữ “mười”(十)viên mãn để kể lại những vướng mắc giữa Lâm Kiến Thanh và Phương Tiểu Hiểu. Phần màu sắc là mở đầu cho câu chuyện mới, cũng là kết thúc của câu chuyện cũ. Lưu Nhược Anh dùng bộ phim này để họa nên một câu nói của bản thân. “Tôi muốn mình có thể kiềm nén được bi thương”. Nếu như chưa từng gặp được anh, em có thể sẽ ở nơi chốn nào. Năm hai mươi mốt tuổi, Lưu Nhược Anh gặp được người đàn ông quan trọng nhất cuộc đời mình — Trần Tĩnh. Lược bớt Sau này, khi được hỏi tại sao không đi đến buổi diễn của Lưu Nhược Anh, Trần Tĩnh nói “Em có giấc mộng của em, tôi có chuyện bản thân tôi muốn làm, chuyện của tôi vẫn chưa thành, tôi chỉ hi vọng em sẽ sống tốt.” Ngày hôm đó Lưu Nhược Anh hát một bài hát “Em có thể đứng ở nơi phương xa chờ đợi anh, cho đến khi anh không còn cảm thấy bi thương nữa…” Sau đó, Lưu Nhược Anh kết hôn, sinh con, có được một người cô yêu và cũng yêu cô. Đoạn tình cảm không thành ấy, giúp cô trở thành một người phụ nữ không còn bị tình yêu vây hãm nữa, cũng không lại vì yêu đến điên cuồng mà bộc bạch hết bản thân của mình. Thời gian cho Lưu Nhược Anh một kết cục, cũng cho chúng ta một kết cục. —— Có người nói rằng, đời người sợ nhất là đột nhiên nghe hiểu một bài hát, bởi vì lúc đó, sẽ phát hiện ra, bản thân đã trải qua hết thảy đều không thể quay đầu lại nữa. Năm trước, Lưu Nhược Anh ở Đài Bắc hát ca khúc 《Sau này》, khóc không thành tiếng. Thanh xuân niên thiếu của cô ấy, tính cách vô lo của cô ấy, tất cả đều đã để gió mang cảm sâu đậm giấu trong đáy mắt, cuối cùng cũng trở thành lời nói vân đạm phong khinh nơi khóe môi. 《Sau này》 bài hát đã có từ rất lâu rồi, từ thời thanh xuân cho đến tuổi bước vào giáo đường hôn lễ, 《Sau này》 bộ phim cũng rất dài, từ năm 2007 cho đến năm 2017, Lưu Nhược Anh tặng Trần Tĩnh một quyển sách lời tựa 《Gửi anh của năm chín mươi tuổi》 “Rất lâu không gặp rồi, em sẽ không nhạt nhẽo đến độ đi hỏi anh dạo này có khỏe không, bởi vì anh sẽ luôn trả lời là “Vẫn còn sống mà!”. Trong cái thời mà những câu chuyện cười nhạt nhẽo đang thịnh hành này, vẫn có thể một mực dùng lãnh ngôn lãnh ngữ mà hài hước thì anh đúng là rất khác biệt.” “Em không mong ước cao sang rằng cái cây em trồng sẽ cao hơn của người khác, cũng không cần nó cao bằng cây của người khác. Em chỉ hy vọng rằng, đỉnh ngọn cây của em có thể vừa vặn nhìn thấy được đỉnh ngọn cây của anh là đủ rồi.” Tôi không phải là đang chờ đợi, tôi có lẽ đang đuổi theo, đuổi theo đoạn thời gian xưa cũ đuổi không còn kịp nữa, đuổi theo một người vĩnh viễn đuổi không đến được. Anh yêu em rất lâu rồi, nhưng đến sau cùng, chúng ta lại trở thành những người bạn đã yêu nhau từ rất lâu. “Hạnh phúc không phải một câu chuyện, bất hạnh mới phải”. Vậy thì trên nhân gian này, có rất nhiều, rất nhiều câu chuyện. Về sau có một bản 《Sau này 2018》 có rất nhiều rất nhiều người, thốt lên một cái tên mà rơi lệ. Trên Zhihu Q&A website của Trung Quốc – có người hỏi rằng, yêu nhau rất lâu sau đó chia tay là loại cảm giác gì. Có người chia sẻ câu chuyện sáu năm của mình Trong sáu năm đó, anh ấy và bạn gái bên nhau vô cùng hạnh phúc, đã ra mắt bố mẹ hai bên, cũng đã cùng nhau trải qua sinh tử. Tuy thu nhập không tính là cao, nhưng cũng đủ để cả hai cơm no áo ấm. Sau này anh ta nỗ lực bán mạng mà kiếm tiền, tất cả đều có được, nhưng lại mất đi người mà anh ấy luôn phấn đấu vì. “Chúng ta của sau này, tất cả đều có, Nhưng lại không có được chúng ta”. Giống như trong bài hát 《Chúng ta》, điều mà anh tiếc nuối nhất, chính là tiếc nuối của em lại liên quan đến anh. “Vô luận anh bằng cách nào đó lại nhớ đến em, thì sẽ mang theo nụ cười hay là sự trầm mặc”. Chúng ta cuối cùng lại có thể trở thành người trong bài hát, mỗi người ôm lấy một hạnh phúc riêng của bản thân, tiếp tục bước đi trên con đường của mình. Lâm Kiến Thanh hỏi Phương Tiểu Hiểu, nếu như lúc đó em không rời đi, chúng ta của sau này có thể hay không sẽ không như bây giờ. Đáng tiếc, trên thế giới này lại không có nếu như, cũng không có một kết cục khác. “Thế giới thu nhỏ giống như một bối cảnh, chúng ta gặp được nhau, em gật nhẹ đầu, bỏ qua tất cả những chuyện cũ, cũng bỏ qua những câu chào hỏi nhau. Có lẽ vui mừng cũng chỉ là một quá trình, tất cả đều đã kết thúc rồi.” Người yêu trùng phùng, cũng giống như Bắc Đảo nói, trong lòng vui mừng, nhưng cũng đau đớn nhận ra, tất cả đều đã kết thúc rồi. “Vô luận chúng ta của sau này có như thế nào đều phải khiến cuộc sống sau này trở nên xứng đáng” Cảm ơn người đã xuất hiện tại thời điểm thanh xuân ngông cuồng nhất của tôi, giúp tôi có được bài học tình yêu đầu tiên, rồi lại quay người ly khai. Cũng cảm ơn người giúp tôi phát hiện ra rằng, tất cả đều đã được trời cao an bài.
chúng ta của sau này review